Trần Dịch quay đầu nhìn lại.
“Vạn chưởng môn?”
Người vừa tới chính là môn chủ Vạn Pháp môn, tiểu béo tử Vạn Tam Thiên.
Bên cạnh hắn còn có một đám đệ tử Vạn Pháp môn đi theo.
“Tiểu huynh đệ biết ta sao? Hôm qua ta mới lần đầu tới tinh vực mà...”
Trần Dịch xoay chuyển ý nghĩ cực nhanh.
“Vạn Pháp môn là đứng đầu Ngũ Vực bát trụ, ngay cả Thẩm gia nhân bọn ta cũng vô cùng kính phục. Phong thái anh tuấn của Vạn chưởng môn, sao bọn ta có thể không biết được chứ?”
Lời nịnh nọt vừa khéo đúng chỗ, Vạn Tam Thiên cười híp mắt, vuốt vuốt chòm râu dê.
“Phải, phải... À đúng rồi, ta muốn hỏi một chút, Diệu Pháp tinh, nơi tổ chức tinh thần đại hội, ở hướng nào?”
“Tiểu huynh đệ không biết đấy thôi, đám đồ đệ này của ta vừa mới tới tinh vực, thấy cái gì cũng mới lạ.
Ta sợ bọn chúng chạy lung tung gây họa nên đành đi theo suốt đường.
Ai ngờ đi một hồi lại lạc phương hướng, đến cả bây giờ đang ở đâu trong tinh vực cũng không rõ.
Tinh thần đại hội sắp bắt đầu rồi, ta đường đường là môn chủ Vạn Pháp môn, nếu không kịp tới dự thì đúng là mất sạch thể diện.”
Nói ra thì, gần đây tinh vực quả thật vô cùng náo nhiệt.
Trong lúc lang thang khắp nơi, Trần Dịch phát hiện những thế lực võ giả từ địa diện như Vạn Pháp môn đang lục tục cử người tới tinh vực.
Đương nhiên, bọn họ đều đi vào bằng lối chính quy, không giống Trần Dịch đấm thẳng một đường mà xông vào.
Kẻ tới đều là các đại thế lực.
Ngũ Vực bát trụ, Lý thị hoàng tộc, ba đại thánh địa, cùng với những tông môn, gia tộc nhất lưu khác.
Chỉ hỏi thăm đôi câu, Trần Dịch đã biết bọn họ tới đây để tham gia tinh thần đại hội được tổ chức sáu mươi năm một lần.
Cái gọi là tinh thần đại hội, thực chất là Thẩm gia chia sẻ với các thế lực khác những tri thức về luyện đan, luyện khí, trận pháp, ngự thú và các môn đạo tương tự; để mọi người cùng ngồi luận đạo, trao đổi kinh nghiệm và bàn bạc những chỗ nan giải.
Ngoài ra còn tổ chức thêm các cuộc thi dành cho lớp trẻ, như luyện khí đại tái, luyện đan đại tái, võ đạo đại tái các loại.
Toàn bộ đại hội kéo dài suốt một năm.
Khi nghe nói tới tinh thần đại hội, Trần Dịch còn hơi hổ thẹn một phen.
“Xem ra ta đã hiểu lầm Thẩm lão tổ. Những môn đạo mà Thẩm gia nghiên cứu không phải vì giữ của mà chỉ lưu truyền trong tinh vực, trên thực tế cũng có giao lưu với địa diện.
Chẳng lẽ thế lực ở địa diện lại kém đến mức, có vài môn đạo dạy rồi vẫn không học nổi?”
Trần Dịch lại hiểu lầm nữa rồi.
Phần lớn các môn đạo ở địa diện lưu truyền không rộng, mức độ nắm giữ cũng không cao, không phải vì võ giả địa diện quá yếu.
Mà bởi những tài nguyên liên quan cần dùng quá mức khan hiếm.
Hoặc giả loại môn đạo ấy ở địa diện không phát huy được bao nhiêu tác dụng.
Đã vậy, tự nhiên sẽ chẳng có mấy ai chịu dốc sức nghiên cứu và nắm giữ.
Nhưng tài nguyên trong tinh vực thì tương đối đầy đủ, giữa vô số tinh thần cất giấu gần như vô tận tài nguyên.
Bởi vậy, võ giả địa diện vẫn thường ngấm ngầm phàn nàn chuyện Thẩm gia độc chiếm tinh vực.
Mà tinh thần đại hội do Thẩm gia tổ chức, nói cho cùng cũng chỉ là một màn phô trương thể diện.
Nhìn xem, Thẩm gia ta thân là kẻ dẫn đầu nhân giới, lòng dạ rộng rãi, bao dung tứ phương.
Ngay cả thành quả nghiên cứu của nhà mình cũng đem ra chia sẻ cho các ngươi, còn mời các ngươi tới ăn uống vui chơi, lại phát thêm ít phần thưởng, chẳng phải quá tốt với các ngươi rồi sao?
Nào, gọi một tiếng đại ca cho ta nghe thử?”
“Diệu Pháp tinh ở đâu...”
“Tiểu huynh đệ không biết sao?”
Thân là một “Thẩm gia nhân” ở Kim Thân cảnh, nếu ngay cả Diệu Pháp tinh, nơi tổ chức tinh thần đại hội, nằm ở đâu mà cũng không biết, vậy thì khó mà nói cho xuôi được.
“Ở hướng này, vượt qua thêm mười sáu tinh thần nữa là tới.”
Trần Dịch đương nhiên biết.
Trong lần mô phỏng thứ tư, hắn đã ở lại tinh vực hơn mười năm, thậm chí còn xem qua tinh đồ toàn cảnh của cả tinh vực."Đa tạ tiểu huynh đệ đã chỉ đường. Chút lễ mọn, mong ngươi nhận cho."
Vạn Tam Thiên ra tay vô cùng hào phóng, trực tiếp tặng Trần Dịch một kiện địa giai linh khí để tạ lễ.
Phược Long Tỏa, trông rất giống Khổn Tiên Tác, chẳng qua chỉ là phiên bản giản lược hơn.
Vạn Tam Thiên đang định rời đi thì một bóng người từ xa lao tới với tốc độ cực nhanh.
"Vạn chưởng môn!"
Người tới chính là đại trưởng lão của Nhật Mạch trưởng lão viện Thẩm gia, Thẩm Vạn Toàn.
Trần Dịch cũng chẳng xa lạ gì với người này.
Trong lần mô phỏng trước, hắn đã từng vài lần tiếp xúc với y.
Thẩm Vạn Toàn đến tìm Vạn Tam Thiên, e là đã nghe tin hắn bị lạc đường.
Thế nhưng lúc này, trong mắt Trần Dịch, trên người Thẩm Vạn Toàn lại phảng phất một tia khí tức Long Nhân tộc mờ nhạt như có như không!
Điều đó chứng tỏ gần đây y từng tiếp xúc với Long Nhân tộc, nên trên người mới nhiễm phải một tia khí tức, chỉ còn chút nữa là tan biến.
Đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, nào ngờ lại có được dễ như trở bàn tay!
Trần Dịch không nhịn được nhìn sang Vạn Tam Thiên, trong mắt đầy vẻ cảm kích.
Tiểu béo tử này đúng là quý nhân của ta!
Thần thức của Thẩm Vạn Toàn quét qua Trần Dịch một lượt, phát hiện hắn chỉ là một tiểu ca la mễ Kim Thân cảnh nên cũng chẳng buồn để tâm, chỉ tươi cười tiếp đón Vạn Tam Thiên, rồi đích thân dẫn đường đến Diệu Pháp tinh.
"Tiểu huynh đệ, vậy bọn ta đi trước."
Trước khi đi, Vạn Tam Thiên còn không quên chào Trần Dịch một tiếng, khác hẳn với thái độ của Thẩm Vạn Toàn, kẻ gần như xem hắn là không khí.
Trần Dịch giả vờ quay về Thiêu Khảo tinh.
Đợi đến khi đoàn người Thẩm Vạn Toàn bay xa, vượt khỏi phạm vi cảm ứng thần thức của bọn họ, hắn mới âm thầm đuổi theo.
"Quả nhiên Thẩm gia có nội gián, mà còn là nhân vật cấp đại trưởng lão! Chẳng trách người của Thẩm gia lại bị bắt sống rồi biến thành nô lệ. Đây đúng là một phát hiện kinh người!"
Thẩm Vạn Toàn có tu vi võ thánh cảnh, địa vị trong Thẩm gia cực cao, quyền thế nặng nề, uy tín cũng vô cùng sâu dày.
Muốn diệt trừ y tuyệt đối không phải chuyện dễ.
Nhưng trong lòng Trần Dịch đã nảy ra một kế hoạch.
Đương nhiên, kế hoạch ấy phải mang vào mô phỏng để thử trước.
Trần Dịch bám theo tia khí tức mỏng manh gần như không thể nhận ra trên người Thẩm Vạn Toàn, một đường truy tới Diệu Pháp tinh.
Sau đó, hắn lại từ Diệu Pháp tinh lần theo dấu vết, tiếp tục đi tới "tinh nguyên tinh".
Khí tức Long Nhân tộc trên tinh nguyên tinh đạt tới nồng độ cao nhất.
Điều này cho thấy đám Long Nhân tộc đã thẩm thấu vào Thẩm gia, đang ẩn thân ngay trên tinh thần này!
"Tinh Nguyên..."
Lục lại ký ức kế thừa từ những lần mô phỏng, Trần Dịch biết rất rõ Tinh Nguyên là thứ gì.
Khắp tinh vực, nồng độ thiên địa tinh hoa ở mọi nơi đều sánh ngang với thiên giai linh mạch.
Mà trên tinh nguyên tinh lại có một thần tuyền.
Nước suối trong thần tuyền ấy chính là do thiên địa tinh hoa đậm đặc tới cực điểm, sau khi vượt qua một ngưỡng nào đó mới ngưng tụ mà thành!
Đối với Thẩm gia, thần tuyền này có ý nghĩa vô cùng to lớn.
Hậu bối thiên tài của Thẩm gia có thể ngâm mình trong đó để tăng tiến tu vi, phá vỡ bình cảnh cảnh giới.
Đến cả lúc luyện chế đan dược, linh khí các loại, chỉ cần lấy một ít nước suối dùng vào, cũng đủ để dễ dàng nâng cao phẩm chất, hoặc tăng thêm tỷ lệ thành công.
Quan trọng nhất là nó có thể dùng để chữa trị càn khôn kính!
Từ sau khi bị hư hại, Khôn ca phần lớn thời gian đều ngâm mình trong Tinh Nguyên.
Nếu không phải vậy, ở lần mô phỏng trước, người giao càn khôn kính cho Trần Dịch cũng sẽ không phải là Thẩm Nhạc.
Bởi trong tình huống bình thường, càn khôn kính lẽ ra phải nằm trong tay Thẩm gia lão tổ.
Chỉ là lão Thẩm nếu không có việc hệ trọng thì gần như chẳng bao giờ rời khỏi tinh lực huyền giới, mà càn khôn kính muốn khôi phục thì đương nhiên phải tách khỏi lão.
"Càn khôn kính lúc này hẳn cũng đang ở đây. Liệu có thể thuận tay cuỗm mất không? Chỉ tiếc là... nơi này ta không vào được..."Tinh Nguyên quan trọng đến mức này, Trần Dịch muốn dùng vũ lực xông vào gần như là chuyện không thể.
Ít nhất có hai vị võ thánh quanh năm trấn thủ, vô số dị thú khát máu lởn vởn bên ngoài, lại thêm những trận pháp hùng mạnh trải khắp tinh vực xung quanh, nghiêm ngặt tọa trấn.
Chợt nhiên, Trần Dịch nghĩ ra một điểm đột phá.
"Tinh thần đại hội!"
Trong tinh thần đại hội có một hạng mục, đó là để võ giả trẻ tuổi của các phe thế lực tranh tài ở từng lĩnh vực khác nhau.
Nào là luyện đan, luyện khí, trận pháp, còn có cả tỉ võ lôi đài thuần túy.
Thế lực giành được hạng nhất ở mỗi hạng mục đều có thể nhận một danh ngạch tiến vào Tinh Nguyên, ở lại bên trong tối đa một năm.
Bởi vì môi trường trong Tinh Nguyên có thể giúp người ta đột phá đại cảnh giới, nên phần thưởng này đương nhiên cực kỳ hấp dẫn.
Ngay cả thiên tài đỉnh cấp của các môn phái cũng có lúc bị cảnh giới gông cùm kìm hãm, nếu có thể đột phá sớm hơn một bước, ý nghĩa trong đó khỏi phải nói cũng biết.
Khóe môi Trần Dịch khẽ cong lên, ánh mắt hướng về Diệu Pháp tinh.
"Xin lỗi nhé, ta phải đi tạc cá ở khu tân thủ rồi!"



